Toptruyenhay.edu.vn

9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc

Chương 6-1: Lừa thịt (1)

Phật đường vừa tối lại vừa tĩnh lặng, gió đêm theo cửa sổ thổi vào, rất lạnh.

Minh Tâm quỳ gối trên bồ đoàn, cả gáy đầy mồ hôi, nhưng vẫn không ngừng cầu xin Phật tổ phù hộ cho Minh Tuệ.

“Két” một tiếng, có người đẩy cửa gỗ đi vào.

Minh Tâm sợ tới mức kêu lên, run run quay đầu, nhận ra hình dáng mảnh khảnh kia chính là Minh Tuệ, vội vàng nhỏ giọng hỏi: “Thế nào? Không bị ai nhìn thấy chứ?”

Đường Hoan lắc đầu, xoay người đóng cửa lại, ôm bụng đến bên cạnh Minh Tâm. Ở đó trải 12 chiếc bồ đoàn, chính là do nàng tự lấy trải ra. Hơn nửa đêm rồi, mệt mỏi cộng thêm đói bụng đã cả ngày, còn bắt nàng quỳ cả đêm sao?

Nằm mơ đi!

Minh Tâm nguyện ý quỳ ở đó là do nàng ấy ngốc, Đường Hoan mới không thèm chịu khổ thế đâu.

Nàng mệt mỏi nằm xuống, cuộn mình thành hình con tôm. Không có cách nào, nàng đã đói cả ngày rồi, ngay cả nói cũng không có sức nói, ôm bụng giữ chút hơi còn có thể dễ chịu hơn một tẹo.

Nàng như vậy, Minh Tâm không cần hỏi cũng biết, Minh Tuệ nhất định chẳng trộm được thứ nào ăn.

Cũng đúng, trong am chưa bao giờ nấu nhiều cơm, các tiểu ni cô bình thường cũng chỉ có thể ăn no lưng lưng. Nàng với Minh Tuệ về muộn như vậy, cho dù có thừa bánh bao với cháo trắng cũng đã bị các sư tỷ chưởng quản phòng bếp ăn hết rồi. Sư phụ không nói lời nào, làm sao người ta có lòng để lại cho các nàng?

Nhưng mà nàng cũng không ngờ Minh Tuệ lớn mật đến thế, trước kia tuy nàng ấy cũng rất cơ trí nhưng vẫn luôn nhất nhất nghe lời sư phụ nói.

Nhìn theo bóng dáng đang nằm ở đó, nếu nói lòng không có hâm mộ là không thể nào. Nhưng nàng cũng không dám nằm xuống, nàng không có can đảm như Minh Tuệ.

Bụng đói kêu vang, Minh Tâm không có khí lực nghĩ ngợi gì nhiều, nàng cố gắng vững vàng quỳ, tiếp tục yên lặng niệm kinh.

Đường Hoan nhắm mắt lại, một chút buồn ngủ cũng không có.

Nếu hôm nay không gặp Tống Mạch, Tĩnh Từ sư thái phạt nàng như thế, còn không cho cơm ăn, nàng chắc chắn sẽ trốn.

Thế mà cố tình nàng lại gặp.

Am Ngọc Tuyền ở phía tây cánh rừng, Tống Mạch là người giữ rừng, cho dù hắn không có ý hỏi thăm, chuyện lớn gì ở am Ngọc Tuyền làm sao lọt qua lỗ tai hắn được. Nếu Đường Hoan không ngoan ngoãn nhận phạt mà cứ chạy trốn trước rồi chờ thời cơ quyến rũ Tống Mạch, e rằngni cô** nhất định sẽ phái người đi tìm nàng, thậm chí còn tố cáo nàng với quan phủ. Đến lúc đó Tống Mạch sẽ biết, lấy tính tình thành thật của hắn nhất định sẽ cho nàng là ni cô phá giới không tuân thủ quy củ, đến lúc đó thanh danh của Đường Hoan đã bị phá hỏng, muốn tiếp cận hắn lại càng thêm khó.

Đường Hoan thật sự rất muốn khóc!

Tĩnh Từ sư thái thật sự rất tàn nhẫn! Tận bốn lu nước đó.

Trước kia trong am đều sắp xếp hai tiểu ni cô gánh nước, gánh trọn vẹn hai canh giờ từ giờ Dần đến giờ Thìn (3 – 9 h). Nay bắt một mình nàng làm, cho dù nàng dậy từ lúc trời chưa sáng, cho dù nàng có khỏe mạnh mười phần cũng phải gánh đến hết buổi trưa đi!

Có cho người sống không đây, số mạng ni cô đều khổ như vậy sao!

Đường Hoan không ngừng nguyền rủa Tĩnh Từ sư thái … trong lòng, rủa bà ta đời đời kiếp kiếp đều làm ni cô, vĩnh viễn cũng không được thưởng thức tư vị của nam nhân.

Mắng xong nàng lại đem lửa giận ngập tràn chuyển lên người Tống Mạch.

Là hắn một kiếm hại nàng vào trong mộng chịu khổ, là hắn bỏ dở nửa chừng hốt hoảng chạy trốn.

Về phần nguyên nhân chân chính của 9 giấc mộng xuân này, là một hái hoa tặc, Đường Hoan tuyệt đối không thừa nhận lỗi sai của mình.

Miên man suy nghĩ, mắng đến mắng đi thế mà cũng mơ mơ màng màng ngủ được.

Giống như vừa mới ngủ có một lát, Minh Tâm đã đẩy nàng: “Minh Tuệ, dậy thôi, nếu không gánh nước xong trước giờ thìn tỷ sẽ bị phạt đấy!”

Đường Hoan lật người nhưng vẫn nằm trên bồ đoàn: “Bây giờ là giờ nào rồi?”

“Hẳn là giờ sửu rồi. Minh Tuệ, tỷ mau đứng lên đi, nếu chậm trễ nữa, muội chỉ có thể giúp tỷ có nửa canh giờ. Bây giờ gánh luôn, cả hai chúng ta cùng nhau gánh, đến giờ dần là có thể đổ đầy rồi, đến lúc đó, sư phụ thấy chúng ta chịu khó, nói không chừng còn cho chúng ta điểm tâm ăn.”

(giờ sửu: 1-3h

Giờ dần: 3-5h

Giờ thìn: 7-9h)

Giờ sửu, cho dù trời mùa hè mau sáng, bây giờ cũng vẫn tối đen đi?

Sờ soạng đi gánh nước, Đường Hoan sợ rằng nàng sẽ trượt chân ngã xuống núi mất!

“Không cần, không cần muội giúp đâu, muội tiếp tục niệm kinh đi, đến giờ dần thì gọi tỷ, một mình tỷ gánh đến trưa là được.”

Minh Tâm sửng sốt, “Như vậy sao được? Buổi sáng chúng ta còn phải quét tước đình viện, còn phải niệm kinh nữa!”

Đường Hoan không kiên nhẫn đáp: “Mặc kệ, dù sao bây giờ muội cũng đừng gọi tỷ dậy, sư phụ bắt tỷ gánh nước, tỷ không chậm trễ để giờ ngọ mọi người có nước mà dùng là được. Đùng gọi tỷ nữa, gọi nữa tỷ sẽ nói cho sư phụ muội suýt chút nữa bị lưu manh khi dễ đấy!”

Niệm kinh? Xí, gánh nước thì nàng còn có cơ hội gặp Tống Mạch chứ niệm kinh thì chỉ có thể ngồi yên trong am ni cô thôi.

Nàng vô lại như thế, Minh Tâm cũng không còn lời nào để nói, chỉ đành âm thầm thay sư tỷ mình sốt

ruột.

***

Buổi sáng hôm sau, Đường Hoan ngủ nghê đầy đủ gánh hai thùng nước xuống núi. “Minh Tuệ” trước kia đã từng gánh nước, xuống núi nhanh leo núi chậm, chắc cần chừng hai khắc đi. (30p)

Am Ngọc Tuyền cũng không có danh tiếng gì, ở trong tổng cộng có chưa đến 20 ni cô, bình thường đều dậy muộn. Đường Hoan vưà gánh vừa nghỉ, trước khi đến giờ ăn điểm tâm đã đổ đầy một lu, trời lúc này đã sáng rồi.

Tĩnh Từ sư thái phát hiện nàng không nghe lời, giận dữ, phạt nàng về sau không được làm việc gì khác, tất cả việc nặng trong am đều giao cho nàng. Buổi sáng nấu nước, buổi chiều lên núi đốn củi, buổi tối phải quỳ trong phật đường hai canh giờ mới có thể ngủ.

Đường Hoan một chút cũng không màng. Hiện giờ nàng cần nhất chính là cơ hội ra ngoài, chỉ cần nàng sớm hái được Tống Mạch, sẽ không cần sợ Tĩnh Tư sư thái. Bà già đó, bà ta nghĩ rằng có thể phạt nàng cả đời sao? Chẳng qua chỉ là một giấc mộng mà thôi.

Nếu cảnh trong mơ không chân thật như vậy thì tốt rồi.

Đường Hoan ngồi bên bờ sống, nhìn hai bàn tay sưng đỏ lên, ủy khuất muốn khóc.

Nghĩ thì rất hùng dũng nhưng khi làm thật thì mệt mỏi quá! Nhất là cái thân thể hiện giờ của nàng, gánh hai thùng nước mà hai chân đi trên đường đều run lên.

Đường Hoan thở dài thật dài, quay đầu nhìn về phía khu rừng bên cạnh. Trời đã sáng rồi, vì sao vẫn chưa gặp được Tống Mạch.

Quên đi, vẫn là mau mau trở về chút, giờ ăn điểm tâm đã quá rồi, cho dù có là bánh bao, nàng cũng muốn ăn.

Đường Hoan tiếp tục gánh nước, lắc lắc lư lư đi trở về.

Đường núi quanh co, cành cây bên đường còn đâm xiên ra ngoài đường, Đường Hoan đi thật cẩn thận, không tránh khỏi thở hồng hộc.

Đi rồi lại đi, nàng đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân.

Có phải là Tống Mạch không?

Truyện 9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc

Truyện Ngôn Tình - Truyện Ngôn Tình Full (Ngôn Tình Hoàn) - Đọc truyện Ngôn Tình online, mê đọc truyện Ngôn Tìnhtruyện Ngôn Tình hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện Ngôn Tình mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện Ngôn Tình Sắctruyện Ngôn Tình Sủng, hay truyện Ngôn Tình hài một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.

Chuyên mục: Kinh Nghiệm Đọc Truyện, Review Truyện